TẶNG “ANH CHỊ” THÀNH-NGHIÊN 在成-敏妍

(Luôn Tặng Bạn Trần Hưũ Nghị 陈有毅)

 

 

Cám ơn “anh chị” Thành-Nghiên đă gởi đến tấm ảnh quư hiếm chỉ một ngày trước khi họp bạn lớp Xuân Quang (Class of 70/73) tức hai ngày trước khi “họp bạn” trường (2004/2005).  Tớ thật bất ngờ và  ngạc nhiên khi biết “anh-chị” vẫn c̣n giữ được tấm ảnh này sau bao nhiêu năm dài với biết bao thay đổi lớn trong cuộc sống hằng ngày…

 

Khi xưa, Thành, Nghị, và tớ thường thường cứ chiều hay tối đến, bọn ḿnh  hay ghé qua nhà Thành ăn chè sau khi chơi bóng rổ.  Bố của Thành “chiếu cố” tụi này hết mực mặc dầu khách hàng đang đông như kiến…  Ăn chè thường là miễn phí và đó vẫn c̣n là chuyện rất nhỏ so với cách ân cần lo cho đám nhỏ mới thật là trân quí.  Những “ân t́nh” đó tớ khó có thể mà quên được…  Nhớ những năm tháng nghỉ hè về lại Nha Trang, ngồi trên “bi-đông” xe đạp để Thành chở đi dạo phố đêm một cách nghịch ngợm chẳng hề biết suy nghĩ đến sự  hiểm nguy.  Này “chị” Nghiên, đă bao lần “anh” Thành đă chạy ngang nhà “chị” để khoe tài, lấy điểm…  C̣n nữa, sở dĩ tớ mê bản nhạc Let It Be cuả The Beatles cho tới ngày hôm nay mà bây giờ mỗi lần “già” Trương Hạnh hay Hàng Ngọc Quang ghé ngang chơi, tớ hay lẩm bẩm “Let it be, let it be…” cho mấy già ấy nghe cũng v́ sự ảnh hưởng cuả những ngày tháng trên căn gác nhà Thành nghe người cậu út có vẻ tài hoa về âm nhạc cuả Thành hát.  Cậu ấy cứ hay ôm cây đàn và miệng ngêu ngao “Let it be, let it be, let it be, let it be…”  Nay nhân dịp nhận tấm ảnh quư này, tớ có dăm hàng gởi tặng “Anh-Chị” Thành-Nghiên và bạn Hữu Nghị …  và cầu chúc cho ĐẠI gia đ́nh cuả Thành VUI & KHOẺ

 

 

 

 

 

 

Trời đông ảnh cũ,

Vang bóng một thời.

Kỷ niệm khung trời,

Ô hay thương nhớ…

Ảnh xưa nay gởi.

Ta bạn nửa đời,

Tuổi xanh biền biệt,

“Biết Ḿnh” muôn niên!!!

 

Trung

Cuối năm 2004

Nam California đang trong cơn lạnh và dưới cơn mưa lớn…

 

 

 

 

 

 

 

Phụ Chú:

 

1.     Bài này tác giả đă ghi vào Forum Xuan-Quang (Class of 70/73) sau khi nhận được tấm ảnh quư

  1. Hy vọng có dịp, tớ cũng sẽ gởi đôi ḍng đến bạn Hàng Song Quang người bạn mà tớ rất mang ơn.  Bạn già này đă giúp tớ khá nhiều về việc đi thăm “người thiếu nữ năm xưa” khi tớ đến thăm L. A. mỗi bận hè về  hồi mới qua Mỹ và c̣n đi học ở Oklahoma.   Để  khỏi thắc mắc, người “thiếu nữ năm xưa” ấy bây giờ la` người mà  3 đưá con cuả tớ gọi là阿娘"…